TRAO kể chuyện: Món quà của thỏ

Chia sẻ:

Thỏ bị ốm. Đã nhiều ngày nay nó không ra khỏi nhà. Thỏ nghĩ mình sắp chết đến nơi.
Có tiếng gõ cửa. Thỏ mệt mỏi trèo ra khỏi cái ổ đã lâu ngày không dọn dẹp của nó, băn khoăn không biết có việc gì.

Đã vào mùa đông được mấy tuần rồi. Thỏ phát bệnh khi đợt tuyết đầu mùa xuất hiện. Hôm ấy thỏ ra khỏi nhà từ sáng sớm. Nó muốn hái mấy cái nấm để làm bánh rán. Thỏ học được món này từ bà ngoại nó, bà ngoại nó học được từ cụ ngoại, nói tóm lại công thức bánh rán đã được lưu truyền trong nhà thỏ từ lâu lắm rồi.

Trong khu rừng này chẳng có con vật nào lại không biết tiếng món bánh rán gia truyền của nhà thỏ. Mấy lần hổ và cáo cùng đại bàng đã đánh tiếng xin thỏ tờ giấy công thức, ấy thế mà thỏ nhất định không cho. Chẳng làm gì được, mấy con vật từ dọa dẫm đến nịnh nọt đều chẳng ăn thua liền nghỉ chơi thỏ, mặc kệ nó một thân một mình sinh sống trong cái chòi nhỏ ở phía đông của mình.

Hổ, con vật to khỏe nhất rừng, đã tuyên bố rằng con vật nào dám kết bạn với thỏ sẽ phải chịu cơn thịnh nộ của nó. Mà cơn thịnh nộ ở đây chỉ có một nghĩa ấy là bị ăn thịt. Ai lại muốn bị ăn thịt cơ chứ! Gà gô, lợn rừng, sóc, gấu mèo, và nhím là bạn thân của thỏ, dĩ nhiên cũng chẳng muốn bị ăn thịt chút nào, bắt đầu thi nhau tránh mặt thỏ. Những buổi ăn tối và tâm sự thân mật cuối tuần biến mất dần khi mà tuần này sang tuần khác, chẳng con vật nào ở nhà khi thỏ đến gõ cửa đưa thư mời như nó vẫn luôn làm bấy lâu nay.

Thế là thỏ chỉ còn có một mình.

Chỉ có một mình thì bị ốm đúng là vất vả. Thỏ vẫn phải đi kiếm ăn, nhưng vì đang bệnh nên nó đi một chốc là phải dừng lại mà nghỉ. Cứ dừng như thế thì đến lúc mặt trời lặn cái giỏ thức ăn của thỏ vẫn chẳng đầy lên chút nào. Mấy hôm rồi thỏ đành phải ôm bụng đói mà ngủ. Đôi khi đói quá không ngủ được, thỏ lại nhớ đến cái hồi cả nhà thỏ vẫn còn đông đủ. Nhà lúc nào cũng đầy người ra người vào, thức ăn luôn nóng hổi bày ở trên bàn, tiếng nói cười chẳng bao giờ ngớt. Còn bây giờ thì sao? Thỏ nhìn lên trần nhà. Trần nhà thủng một lỗ be bé, vì thế mà thỏ có thể nhìn lên trời một chút, nỗi cô đơn của nó cũng nhờ thế mà dịu đi. Nhưng ấy là nếu thỏ may mắn thôi. Những hôm trời mưa thỏ đành phải đẩy cái ổ của nó vào trong góc. Cả đêm nó co ro quấn hai cái tai quanh người để giữ ấm rồi thiếp đi trong giấc ngủ mệt nhọc và tí tách tiếng mưa. Xa xa nó nghe thấy tiếng mẹ dỗ dành mỗi khi nó còn bé, thế rồi âm thanh dịu dàng ấy cũng bị bóng tối tắt đi.

Thỏ mở cửa. Là gà gô!

Gà gô là bạn thân nhất của thỏ. Nó xách theo một cái chum nhỏ đựng đầy cà rốt. Trên chum đính một cái lá to, viết nguệch ngoạc mấy dòng: “Tặng thỏ, chòi phía đông, chúc cậu mau khỏi bệnh.” Gà gô không chịu vào trong nhà vì nó sợ có ai nhìn thấy rồi mách lại với hổ thì nó nhất định sẽ đi đời.

“Chỉ là cái công thức thôi mà!” gà gô nổi giận một lần nọ khi thỏ kiên quyết từ chối giao nộp công thức bánh rán gia truyền của nhà thỏ cho hổ. Gà gô bực quá. Thỏ không biết là chống lại hổ chẳng có ích lợi gì. Nhưng cho dù gà gô có khuyên răn bao nhiêu đi nữa thì thỏ cũng chẳng nghe. Thỏ nổi tiếng là cứng đầu trong tất cả các sinh vật sống trong rừng. Mà cũng bởi thế mà nó mới bị xa lánh.

“Chỉ là cái công thức thôi ư? Anh nhầm rồi, gà gô, đó là cái công thức quý giá mà cụ cố đã để lại cho tôi đấy,” thỏ buồn rầu nói. Gà gô là một đứa bạn tốt, nhưng lại rất nhát gan. Thỏ thì không, thế nên hai đứa cứ thường xuyên xích mích.

Gà gô tiếp tế thức ăn cho thỏ xong liền nhảy qua bụi rậm chạy mất. Thỏ còn đang ngơ ngác thì thấy từ đằng xa nhím và gấu mèo đang vội vàng đi đến, mỗi đứa cầm theo hai cái chum cà rốt. Chúng đặt hai cái chum xuống trước mặt thỏ, rồi cũng đi mất. Một lát sau, lợn rừng và sóc lấm lét chạy tới, cùng hai cái chum cà rốt. Chúng chẳng nói chẳng rằng dúi vào tay thỏ rồi chạy thục mạng. Thỏ đứng đó với mấy chum cà rốt, nó bối rối quá. Giá mà bạn bè nó hiểu, dù có bao nhiêu cà rốt đi chăng nữa thì cái thỏ cần cũng chỉ là sự hiện diện của bạn bè nó mà thôi.

Chẳng mấy chốc mà mùa đông qua đi, nhường chỗ cho mùa xuân. Hổ, cáo, và đại bàng họp nhau bàn cách cướp công thức bánh rán gia truyền của nhà thỏ cho riêng mình. Chúng tập hợp mấy con vật khác rồi đi tới cái chòi nhỏ ở phía đông, nơi thỏ sinh sống.

“Mở cửa!” hổ quát.

Thỏ lúc này đã khỏe lại nhờ mấy chum cà rốt, nó mau chóng đi ra mở cửa.

“Anh hổ, chào anh. Mùa xuân đẹp quá nhỉ, anh có nghĩ thế không?”

“Nộp công thức bánh rán ra đây!” đại bàng nạt nộ. Đại bàng vốn chẳng ưa gì thỏ, hẳn là vì nó ghen tị với bộ lông trắng muốt chẳng bao giờ lấm bẩn của thỏ.

“Không được đâu,” thỏ lễ phép từ chối. Nó chẳng còn lạ gì mấy chuyện dọa nạt thế này nữa.

“Được lắm, vậy đừng trách ta nặng tay nhé!” cáo túm tai thỏ, quẩy nó lên vai rồi xách đi.

Hổ, cáo, và đại bàng tính lột da thỏ. Không lấy được công thức bánh rán thì chiên con thỏ này lên ăn cho hả dạ. Hổ đi gom mấy cành củi khô, đại bàng đi tìm dây trói, còn cáo thì lo trông thỏ. Thỏ ủ rũ ngồi một góc, nó nghĩ, thôi thế là lần này tiêu thật rồi.
Gà gô nhảy ra từ một bụi cây gần đó. Nó ném mấy viên đá về phía cáo, vừa ném vừa tức tối gáy vang.

“Thả thỏ ra, đồ cáo ngu dốt!”

Cáo bị giật mình. Nó trông thấy con gà gô nhát cáy bao lâu nay lúc nào cũng cúi gằm mỏ xuống đất giờ đang nhảy tưng tưng, cánh vung loạn xạ. Con gà này bị gì thế nhỉ, cáo nghĩ thầm. Thế rồi một cơn mưa đá đổ xuống đầu cáo từ bốn phương tám hướng, làm nó mịt mù hết cả. Cáo vội vã bỏ chạy.

Gà gô, lợn rừng, sóc, gấu mèo, và nhím cởi trói cho thỏ. Thỏ ngạc nhiên quá. Rồi nó lại sợ. Sợ rằng cáo sẽ gọi hổ và đại bàng quay trở lại, và thế là bạn bè của nó sẽ bị ăn thịt hết.

“Mấy bạn đi mau đi! Hổ và đại bàng sắp về rồi!” thỏ cuống quýt xô đám bạn nó về phía trước, song chẳng đứa nào chịu nhúc nhích.

“Chúng tôi không đi đâu. Chúng tôi sẽ không bỏ rơi bạn bè mình như trước nữa,” gà gô nói, “cậu là bạn của chúng tôi.”

Thỏ khóc. Nó không biết mình đang khóc vì lo lắng hay vì hạnh phúc nữa. Nó đoán là cả hai, vì mắt nó thì nhăn lại, còn miệng nó thì toét thành một nụ cười.

“Cà rốt không phải thứ cậu cần. Xin lỗi nhé, vì đã không nhận ra đáng lẽ chúng tôi phải ở bên cậu,” sóc nói.

Cả bọn nắm tay nhau quanh thỏ. Chúng cứ chờ mãi, đến khi hoàng hôn buông xuống. Một bóng đen tiến về phía chúng. Hổ đấy, chúng bảo nhau. Con nào con nấy toát mồ hôi, nhưng không con nào bỏ chạy.

Ấy thế mà không phải hổ, mà là rùa. Rùa xanh là người già nhất rừng, hiếm khi xuất hiện trước đám đông vì rùa không thích chỗ đông người. Nó bò đến chỗ mấy con vật đang đứng quây chung quanh thỏ, nhìn cả bọn bằng đôi mắt hiền từ rồi chậm rãi nói:

“Không sao nữa rồi. Hổ, cáo, và đại bàng đã đi rồi.”

“Đi đâu?” thỏ hỏi.

“Khỏi khu rừng này,” rùa trả lời.

“Vì sao?” gà gô hỏi.

“Vì thần rừng đã trừng phạt chúng,” rùa mỉm cười.

“Thần rừng ở đâu? Chúng tôi phải cảm ơn ông ấy mới được,” lợn rừng sốt sắng nói.

“Ngài ở đây, Ngài ở khắp mọi nơi. Ngài nhìn thấy tất cả. Ngài là từng cái cây, ngọn cỏ,” rùa nói.

“Sao ông ấy lại quyết định giúp chúng tôi?” sóc hỏi.

“Gà gô, lợn rừng, sóc, gấu mèo, và nhím đã nhận ra thứ mà thỏ muốn không phải là những củ cà rốt, mà là tình yêu và sự hiện diện của các cậu. Đó mới là món quà quý giá nhất để đem tặng: tình yêu vô điều kiện ngay cả khi tình yêu đó gây bất lợi cho chính bản thân mình. Các cậu đã liều mạng để bảo vệ thỏ, và điều đó đã làm thần rừng cảm động,” rùa đáp.

Bóng tối đã trở lại với khu rừng. Gà gô, lợn rừng, sóc, gấu mèo, nhím, và thỏ đứng lặng yên. Chúng nhìn nhau trìu mến.

Thế rồi thỏ nói, “Có ai muốn về nhà tôi ăn bánh rán không?”

“Có chứ!”, và ai đó trả lời.


Để biết thêm các thông tin về sản phẩm, vui lòng liên hệ:
Trao Group - "Sản phẩm tử tế ở mức giá tử tế"

Theo Trao Group

Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên