TRAO kể chuyện: Khu vườn của mẹ

Chia sẻ:

Mười năm về trước, ông ngoại nhìn thấy tôi lần đầu tiên. Dáng người ông nhỏ, lưng ông còng, đôi mắt hẹp dài, rất sáng. Trong nhà, có chiếc bàn thờ. Ông ngoại nói to: “Cháu về thăm bà này, bà ơi.” Mẹ tôi đứng ngoài sân, tần ngần nhìn lên trời. Tôi đoán mẹ thấy bồi hồi. Mẹ tôi gặp bố rồi cùng bố ra nước ngoài sinh sống. Ngày mẹ đi, bà ngoại tặng cho mẹ một chiếc túi vải mềm tự tay bà đan, màu đỏ dịu, khum khum như chiếc màn thầu. Khi tôi hỏi mẹ trong túi có gì thế, mẹ cười bảo, “Toàn là lá thuốc.” Mẹ tôi từ nhỏ vốn hay đau yếu. Thế mà năm hai mươi tuổi, khi mà chẳng ai ngờ, mẹ sẵn sàng rời nhà, theo bố tôi vượt biển đến một miền đất lạ. Bà ngoại có ngăn mẹ không, tôi hỏi. Mẹ không trả lời.

Mẹ đưa tôi về quê khi tôi vừa tròn mười sáu tuổi. Ông ngoại ra đón ở cổng, tay ông xách một chiếc làn con. Ông bảo, ông vừa đi chợ về. Để ông nấu cơm cho hai mẹ con nhé. Nhà của ông ngoại nằm trên một lô đất rộng, bên phải là đường lớn, phía sau là vườn. Nhà chia làm ba phòng: phòng khách, bếp, và nhà vệ sinh. Ông ngoại kê một chiếc giường đơn bên cạnh bộ bàn ghế trong phòng khách, đối diện với bàn thờ. Trên bàn thờ có hai bình hoa ly. Những bông hoa lộng lẫy tỏa ánh vàng trong căn nhà của ông ngoại. Hương thơm dịu dàng bảng lảng trong không khí, tiếng dao thớt lách cách vọng ra từ bếp. Mẹ tôi thắp hương cho bà ngoại, trong yên lặng, vai mẹ khẽ rung lên.

Ông ngoại vừa xới cơm vừa kể chuyện ngày xưa. Ngày xưa của ông là cái hồi khi bà ngoại còn sống. Ông bà có ba người con, mẹ tôi là con út. Hai anh của mẹ một người trong nam, một người ngoài bắc. Một năm vài lần, bác cả lại bay ra Hà Nội, ăn với ông một bữa cơm, sắp trà hoa lên bàn thờ, ngồi hàn huyên đôi ba câu chuyện và ngủ lại một đêm. Bác bận bịu luôn, vì thế mà ông ngoại chẳng bao giờ giữ bác lại. Ông sẽ nói, lần sau khi nào rảnh rỗi về cũng được. Bác tôi thở dài, nói với mẹ trong một lần gọi điện, ông cứ nói thế đấy dì ạ, vậy là tôi đành bảo khi con rảnh rỗi thì ông cũng chẳng còn ở đây để mà về nữa.

Hẳn là vì thế nên mẹ mới quyết định đưa tôi về thăm ông khi ông hãy còn đang mạnh khỏe. Ông vẫn minh mẫn, bước đi nhanh, nhẹ như gió; các động tác của ông thoăn thoắt, uyển chuyển như một chú mèo đen lanh lợi. Giọng ông trầm nhỏ, rõ ràng, reo vang trong ánh nắng. Khi ông cười, có một niềm hạnh phúc êm ả tràn ngập cõi lòng tôi. Ngoài vườn, những chiếc lá mập mạp của cây khế rung rinh, rung rinh.

Ông đưa tôi đi thăm vườn. Vườn có khế, táo, sung, và nhiều cây lớn mà tôi không biết tên. Ông dừng lại trước một cây lựu, những tán lá rập rạp sum suê nở đầy hoa lấp lánh như mặt trời. Mẹ đã kể cho tôi nghe về cái cây này, rất nhiều lần, người bạn hồi nhỏ của mẹ. Hoa lựu mọc vào mùa hè, từ tháng năm đến tháng bảy. Khi hoa tàn không rụng xuống đất mà co vào thành trái, những chiếc hạt trong suốt mọng nước nằm thành từng cụm bao bọc trong lớp vỏ đỏ hồng. Vào tháng chín, tôi mở trái lựu bằng tay trần. Nước lựu ứa đầy, chảy từ từ thành vệt; từng ngón tay, lòng bàn tay, khuỷu tay tôi ướt đẫm, thơm nồng.

Ngày mẹ chào đời, ông đã đi xin thật nhiều cây giống về trồng trong vườn nhà. Mẹ bị sinh non, từ nhỏ hay ốm bệnh, không thể chạy nhảy nô đùa. Bếp hồi xưa là phòng ngủ của mẹ, từ cửa sổ có thể trông ra vườn. Trong đêm tối cây lựu sẽ đàn hát và kể chuyện. Khi trời sáng, dưới ánh bình minh, khu vườn của ông ngoại từ từ hiện ra sau làn hơi nước bốc lên từ mặt đất. Mẹ hít căng lồng ngực dòng chảy bình yên của sự sống. Cơ thể bệnh tật này sẽ không sao, mẹ nói, nếu trái tim và tâm trí con khỏe mạnh. Mẹ nói, mẹ đã rất hạnh phúc. Tôi hỏi, mẹ có cô đơn không. Mẹ đáp, sự cô đơn của mẹ đã được những cái cây hút lấy, chuyển hóa thành hương hoa và mật ngọt, cùng tình yêu dịu dàng.

Mẹ lớn lên giữa cây cối, những người bạn yên lặng và thông minh. Ông ngoại không dạy mẹ làm thế nào để cây cho nhiều trái, mọc nhiều hoa; ông chỉ cầm tay mẹ và bảo mẹ hãy thường xuyên trò chuyện với khu vườn. Xin chào, mẹ sẽ đến gần cây táo, đặt tay lên thân cây ẩm ướt sau một trận mưa rào, thầm thì hỏi, bạn có thấy dễ chịu không? Trong những năm tháng niên thiếu của mình, mẹ dành thời gian cho cây cối và vườn tược nhiều hơn con người. Năm mười tám tuổi, mẹ gặp và yêu bố tôi, một kiến trúc sư sân vườn có một niềm đam mê kỳ lạ với các công viên.

“Cây lựu này bằng tuổi với mẹ đấy,” mẹ bước đến sau lưng tôi và ông ngoại. Giọng nói của mẹ xốn xang, có một niềm vui kín đáo nhảy nhót trong không khí xung quanh mẹ. Tôi đứng cạnh ông ngoại và từ từ nhắm mắt lại. Bầu trời xanh mùa hè, bên dưới là những chùm hoa lựu lúc lỉu, trái tim của mẹ đập rộn rã trong lồng ngực, đôi vai gân guốc và rắn rỏi của ông.

Ông ngoại đã trồng cả một khu vườn vì mong muốn chở che cho sinh mệnh yếu ớt của mẹ. Và khu vườn đã chào đón mẹ như một thành viên trong gia đình, nuôi dưỡng và yêu thương mẹ, loài hoa nhỏ bé không thể tồn tại được một mình.

Tôi mở mắt.

Tôi đang ở một đất nước xa lạ, đứng trong một khu vườn xa lạ, bên dưới một vòm trời xa lạ. Vậy mà sao tôi lại thấy thân thương quá.

Bởi đây là nhà. Không phải một địa danh hay điểm đến cố định, mà là một tình yêu trải dài, không bao giờ kết thúc.

Mẹ đã lớn lên ở đây. Mẹ đã được nuôi dưỡng và chăm sóc với rất nhiều tình yêu, như những cái cây của ông ngoại, tốt tươi và tràn đầy sức sống. Những cái cây không bị đốn hạ, cắt tỉa để ra thật nhiều hoa và trái, mà được tự do lớn lên, tự do tồn tại.

Mẹ bước lên một bước. Từ phía sau tôi nghe thấy mẹ nói, “Xin chào, bạn có khỏe không? Mình đã trở về.”


Để biết thêm các thông tin về sản phẩm, vui lòng liên hệ:
Trao Group - "Sản phẩm tử tế ở mức giá tử tế"

Theo TRAO GROUP
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên