TẾT VÀ NHỮNG KÝ ỨC TUỔI THƠ

Chia sẻ:

Đông sắp tàn và xuân lại sắp sang.  Tết lại sắp về với mọi gia đình và gương mặt hân hoan của những đứa trẻ như báo hiệu những niềm vui tuyệt vời cho một năm mới. Nhìn thấy nụ cười ngây thơ của tụi trẻ con trong phố, ký ức tết của tuổi thơ tôi lại ùa về.


Nhà tôi vốn là một gia đình trung lưu, không nghèo cũng chẳng giàu. Bố mẹ luôn nỗ lực làm việc không để chúng tôi sống trong khó khăn thiếu thốn. Nhưng như thế cũng không phải giàu có dư giả. Bởi vậy sinh hoạt thường ngày của gia đình tôi thường rất đơn giản. Chỉ có dịp Tết đến tôi cả gia đình mới hồ hởi sắm sửa, rộng rãi chi tiêu hơn một chút. Bởi vậy Tết luôn là ấn tượng đẹp đẽ và đặc biệt trong tôi.

Tết đến là được mẹ may cho quần áo mới. Niềm vui nghe thật giản dị vậy thôi nhưng đúng là phải đến dịp tết tôi mới được tận hưởng niềm vui ấy. Ngày trước quần áo không bán sẵn nhiều như bây giờ. Trước dịp tết tôi sẽ được mẹ chở đi chọn vải cùng mẹ. Mẹ chọn vải may sơ mi cho bố, may váy cho tôi và các chị gái, may áo tặng bà. Tôi tròn xoe mắt trước những sạp vải rực rỡ sắc màu. Ngó nghiêng góc này một chut, vuốt ve tấm vải kia 1 chút thôi cũng đủ vui rồi. Tôi và mẹ phải mất cả buổi mới chọn xong vải để may cho cả nhà. Chọn được vải rồi tôi với mẹ lại vòng qua chỗ cô thợ may để nhờ cô đến lấy số đo cho cả nhà. Đợi khoảng 1 tuần thì sẽ nhận được quần áo mới, nhưng quần áo mới phải giặt và cất đi để đến đúng mùng 1 tết mới được mặc. Tôi nhận được quần áo mới thì cứ như nhận được báu vật quý giá. Tối nào cũng phải mở tủ kiểm tra xem quần áo mới có an toàn không rồi mới an tâm đi ngủ được.  Trẻ con bây giờ có điều kiện tốt hơn nhiều, quần áo mới được mua hàng ngày hàng tháng nên chắc sẽ không còn mấy đứa có niềm vui giản dị như chúng tôi ngày ấy.


Tết đến tôi lại cùng các chị giúp bố mẹ trang trí nhà cửa. Những việc đơn thuẩn như lau nhà, dọn tủ…được chị em chúng tôi hào hứng làm khác hẳn ngày bình thường.  Ngày thường bố mẹ đã giao việc rồi nhưng vẫn phải thường xuyên hò hét nhắc nhở chị em tôi mới ì ạch đi làm. Vậy mà thấy tết sắp về mấy chị em không ai bảo ai vội vàng làm hết những công việc ấy, không những vậy còn làm rất nhanh và rất sạch. Tết thật là kỳ diệu.


Ngày trước đào quất bày bán cũng không nhiều như bây giờ. Bố tôi năm nào cũng cố gắng mua cho bằng được một cành đào để cả nhà cảm nhận được không khí tết. Nhưng do thời tiết mà có những năm cành đào của bố chẳng có một bông hoa nào. Những năm ấy cả nhà chúng tôi lại ra chợ mua giấy màu về để cắt hoa dán lên cây. Những bông hoa đầu tiên thì đúng là hoa đào với cánh hoa màu hồng nhụy hoa màu vàng. Những bông sau chúng tôi bắt đầu biến tấu đủ kiểu, bông thì xanh bông thì trắng bông lại đỏ rực. Quả thật đến giờ tôi chưa từng thấy nhà nào có cây đào có hoa nhiều màu như cây đào nhà tôi. Không biết trong tương lai các nhà khoa học có sáng tạo ra loại đào nào màu mè rực rỡ đến vậy hay không.


Tết đến tụi trẻ con chúng tôi có rất nhiều trò chơi thú vị. Không Iphone, ipad hay máy tính bảng như bây giờ chúng tôi chơi chủ yếu là các trò chơi vận động. Chúng tôi thường bơm nước đầy vào những quả bóng bay đầy màu sắc và tung cho nhau. Đứa nào đỡ bóng không khéo làm vỡ bóng sẽ bị thua. Mỗi khi bóng vỡ là người đỡ bóng lại bị ướt nhẹp. Đứa nào nhanh nhẹn thì nhảy né được 1 chút sẽ chỉ bị ướt chân hoặc chút quần áo, đứa nào xui xẻo có khi còn bị ướt từ đầu đến chân. Cả gia đình ngồi xem chúng tôi chơi và phá lên cười mỗi khi có đứa nào bị ướt. Không khí lúc ấy thật ấm áp và vui vẻ biết bao.


Cáng lớn lên tết càng bận rộn hơn nữa và tôi cũng có nhiều tâm trạng hơn so với ngày xưa. Những ký ức tết tuổi thơ thật tươi đẹp hồn nhiên luôn là dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời tôi. Giờ đây khi đã trưởng thành mỗi dịp tết về tôi chỉ đơn giản ngồi ước ao “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”

Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên