Tết Tuổi Thơ

Chia sẻ:

Tết luôn là niềm khao khát của những đứa trẻ bởi cứ đến tết là được sắm nhiều quần áo mới, được nhận lì xì, được ăn nhiều món ngon và được đi chơi tết. Trẻ con thì chẳng phải suy nghĩ điều gì vì đang tuổi ăn, tuổi chơi. Chỉ có người lớn là vất vả, biết bao thứ phải suy nghĩ, lo toan. Tuổi thơ tôi gắn liền với những cái tết như thế…

Vào những ngày giáp tết không khí vô cùng nhộn nhịp, vui nhất là đi chợ tết, có những phiên chợ đông, người đi chen lấn xô đẩy nhau: Nào người lớn, trẻ con, người già…ai cũng phải ra đường để đem được cái không khí tết về nhà. Đi chợ tết thì hoa cả mắt với bao thứ hàng hóa. Người lớn thì mua bánh kẹo, hoa quả, thức ăn để chuẩn bị cho một cái tết thật chu toàn. Còn trẻ con thì chỉ vui sướng với những món đồ chơi và quần áo mới. Là trẻ con thật là thích. Trong khi mọi người tất bật với việc dọn dẹp nhà cửa, trang trí phòng khách lau dọn bếp, trang trí cây đào, chuẩn bị đồ ăn thì trẻ con loanh quanh ở ngoài, chạy đi chạy lại, vui đùa hò hét. Tết dường như chỉ để dành cho trẻ con.

chợ tết

 

Tuổi thơ tôi gắn liền với những chiều 30 tết. Năm nào cũng vậy cứ chiều 30 là gia đình tôi lại quây quần ở ngoài sân để gói bánh chưng. Mẹ thì tất bật từ sáng đi chợ mua lá rong và thịt làm nhân bánh. Bố thì vất vả với việc chẻ lạt để làm dây buộc. Mỗi người một việc chỉ có mình là dảnh dỗi. Khi công việc chuẩn bị đã hoàn tất thì người được ưu ái giao trọng trách gói bánh quan trọng nhất cho ông nội. Ông gói bánh khéo đến nỗi mà tôi tưởng đôi bàn tay ông giống như một chiếc khuôn bánh thần kì. Những chiếc bánh vuông vắn, đẹp mắt được đặt trên chiếc mâm nhôm trước hiên nhà.

Năm nào tôi cũng háo hức ngồi xem ông gói bánh. Ông bảo muốn bánh ngon quan trọng nhất là phải chọn được gạo nếp tốt và lá dong nếp. Gạo ngon thì bánh sẽ dẻo, lá dong xanh, bản to sẽ dễ gói và làm bánh xanh. Thêm vào đó đỗ xanh phải được xát vỏ sạch, nhân thịt phải là thịt ba chỉ thì bánh mới béo, mới thơm. Chỉ nghe ông nói và xem cách ông gói bánh tôi cũng đã mường tượng về những chiếc bánh nhà mình ngon cỡ nào rồi.

Năm nào mẹ cũng khuyến cáo tôi nên ăn ít bánh chưng để bớt tăng kí. Mà cái thân hình mập mạp của tôi không thể nào cưỡng lại nổi sức hấp dẫn của những miếng chiếc bánh chưng dẻo thơm kia! Mấy anh em quay quần bên rổ bánh chỉ để chờ ông sai làm điều gì đấy. Những đôi mắt ngây thơ như dán vào đôi bàn tay ông, không ai nhúc nhích hoặc chạy đi ra ngoài, chỉ sợ khi quay về bị mất chỗ hoặc bỏ lỡ một công đoạn gói bánh nào của ông. Thế là hờn, là tủi! Những câu chuyện về nguồn gốc bánh chưng bánh dầy, về Lang Liêu, Lạc Long Quân và Âu cơ sinh ra bọc trăm trứng… được ông kể từ năm này qua năm khác bên những chiếc bánh nhưng vuông đẹp thấm đượm tuổi thơ tôi …

bánh chưng ngày tết

 

Và cứ như một thói quen, năm nào tôi cũng được giao việc canh lửa trông nồi bánh chưng, tuy rằng chẳng vất vả nhưng tôi cũng cho nó là vô cùng quan trọng, như thể thiếu vắng tôi nồi bánh chưng sẽ thiếu đi hương vị. Buổi tối cả nhà quây quần bên bữa cơm tất niên, không khí ấm áp, mọi người nói cười vui vẻ, cái cảm giác hạnh phúc viên mãn đến khó tả. Mọi người trò chuyện, hỏi han, quan tâm nhau như đã rất lâu rồi chúng tôi không dành cho nhau những cử chỉ ấy…xung quanh bếp lửa hồng đàn cháu nhỏ chăm chú ngồi nghe ông kể chuyện, giọng ông trầm ấm, những câu chuyện như những ly kem ngọt ngào hòa vào trong tâm hồn của những đứa cháu bé nhỏ… cứ thế chúng tôi lớn lên với một tuổi thơ ấm áp về những câu chuyện của ông bên nồi bánh chưng ngày 30 tết.

Dù có đi đâu xa thì ngày 29- 30 tết, các thành viên trong gia đình cũng lại trở về nhà, quây quần bên mâm cơm, chuẩn bị mâm cỗ cúng giao thừa. Nó giống như một nét đẹp văn hóa không thể thiếu trong mỗi gia đình Việt. Đồng hồ điểm chuông 12h pháo hoa nổ khắp nơi báo hiệu thời khắc năm mới đến, cả nhà hân hoan mở sâm panh, trao cho nhau những lời chúc đầu năm đầy ý nghĩa. Thế là tết đến, những điều may mắn cũng sắp tới…bắt đầu cho những dự định mới, những kế hoạch tương lai. Năm cũ qua đi, năm mới lại tới, thời gian cứ quay vòng luân hồi như vậy, đến rồi đi:                                

“Mỗi năm hoa đào

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu giấy đỏ

Bên phố đông người qua”

ông đồ ngày tết


Tết đã luôn và sẽ là một nét đẹp văn hóa tồn tại với dân tộc Việt Nam, từ đời này nối tiếp đời khác. Nó giống như một bản sắc dân tộc, một nét đẹp trong tâm hồn Việt. Nhắc tới tết Việt là không thể thiếu bánh chưng, giò lụa, cây mai, cây đào, thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ. Mọi người nô nức đến thăm ông bà, bố mẹ, thầy cô, bạn bè, dành tặng những món quà tết yêu thương, trao cho nhau những lời chúc ngọt ngào, những phong bao lì xì với mong muốn đầu năm may mắn, hạnh phúc, bình an và tài lộc. Tết mộc mạc nhưng mang đến bao niềm vui cho từng mái nhà, cho những tiếng cười trẻ thơ.

 

 

Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên