EAST OR WEST, HOME IS THE BEST

Chia sẻ:

“East or West, Home is the Best” đây là thành ngữ nước ngoài mà tôi yêu thích nhất.  Không có nơi nào tuyệt vời bằng nhà của mình. Cái cảm giác ấy càng thêm mãnh liệt mỗi dịp tết đến xuân về.


Hồi còn nhỏ đi học gần nhà, được ở nhà cùng cha mẹ và anh chị. Tết đến từ rất sớm khi lũ trẻ con chúng tôi được nghỉ học. Không còn nỗi lo bài vở, tụi trẻ con tụ tập hò hét suốt ngày suốt đêm không biết chán.  Đứa nào cũng ngêu ngao hát “ Tết, tết tết tết đến rồi” rồi cười vang chạy nhảy khắp nơi. Với những đứa trẻ ngày ấy tết đơn giản lắm. Tết là không phải đến lớp, không phải làm bài tập. Tết là được mẹ mua cho quần áo mới. Tết là được mừng tuổi là được bố đưa đi chơi khắp nơi. Chỉ giản dị vậy thôi mà những ngày tháng tết tuổi thơ đến giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi.


Lớn hơn một chút, lên cấp hai Tết đến là biết đến nhà thầy cô, bạn bè để chúc tết. Những câu chúc tết vẫn còn ngây ngô đứa nọ đùn đẩy đứa kia nói. Nhưng đó là những lời nói hết sức chân thành và thật tâm để khi chúc tết xong rồi cả người chúc lẫn người được chúc đều phá lên cười hết sức vui vẻ. Lớn hơn rồi tết cũng phải làm nhiều việc hơn để giúp bố mẹ ông bà. Nào thì giúp mẹ rửa lá gói bánh chưng, giúp bà quét sân, giúp bố chặt cành đào cắm tết. Cả nhà quay quần bên nồi bánh chưng, nói chuyện rôm rả xem tết này có gì khác tết năm ngoái. Không khí tết dường như cũng theo làn khói bếp mà quanh quẩn lắng đọng xung quanh căn nhà.

Lên cấp ba rồi đại học tôi đều học xa nhà. Cứ đến dịp nghỉ tết là háo hức chuẩn bị đồ đạc từ rất sớm rồi đến ngày về thì tay xách nách mang ra bến xe vội vàng về nhà. Dù là được nghỉ rất dài nhưng cái tâm lý muốn về nhà luôn thôi thúc khiến tôi cứ tan trường cái là ào ra bến xe ngay. Xe cộ tấp nập đông đúc không làm nản chí tôi cũng như bao bạn học khác. Về đến nhà thấy ông bà bố mẹ anh chị em ngồi đợi bên mâm cơm là cảm thấy “Tết về thật rồi”. Cái cảm giác chuẩn bị đón tết thật háo hức và vui vẻ biết bao. Có những lúc mệt mỏi vì phải làm nhiều  việc  đến mức tôi  thốt lên “Ước gì không có tết để con được ngủ cả ngày, khỏi phải làm gì” bố mẹ tôi lại cười xòa “Không có tết thì cũng làm gì có ngày nghỉ mà được ngủ”. Ừ đúng vậy, có tết thì mới được nghỉ dài, mới được về nhà mà giúp đỡ ông bà bố mẹ, mới được sai làm việc nọ, dặn làm chuyện kia chứ. Mệt mỏi hay bận rộn cuối cùng rồi cũng hóa thành niềm vui khi được ở bên gia đình.


Đến khi đi làm tôi không còn được nghỉ Tết nhiều như hồi đi học nữa. Tết đến chẳng có thời gian mà về sớm giúp đỡ bố mẹ như xưa. Năm nào cũng  chỉ vội vàng sắm sửa ít quà Tết rồi mang vềquê biếu cả nhà.

Bố mẹ ngày càng nhiều tuổi, sức khỏe cũng yếu dần đi mà công việc tôi giúp được bố mẹ lại ngày càng ít đi. Có những năm về đến nhà thì bố mẹ chuẩn bị xong hết rồi, chỉ còn đợi tôi về để đón giao thừa.  Những lúc ấy nước mắt chỉ trực trào ra bởi thương bố mẹ. Nhưng bố mẹ vẫn vậy chỉ cười xòa vỗ nhẹ vào vai xoa nhẹ mái tóc “Con về rồi, nhà mình ăn tết thôi”


Tết với  tôi bây giờ vẫn giản dị như xưa. Tết là ngày được nghỉ ngơi thảnh thơi bên gia đinh cùng nhau làm những công việc đơn giản, cùng nhau cười nói, cùng nhau hạnh phúc.

Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên